THƠ - TRUYỆN - BÀI HÁT (NHÓM 18-24 THÁNG)
|
BÀI HÁT: CON GÀ TRỐNG Tân Huyền Con gà trống có cái mào đỏ, Chân có cựa, Gà trống gáy ò ó o Gà trống gáy ò ó o.
|
BÀI HÁT: CON CHIM HÓT TRÊN CÀNH CÂY Trọng Bằng Con chim hót trên cành cây Chào chúng em tới trường đấy Con bươm bướm cũng về đây Đùa với hoa lá tung bay.
|
BÀI HÁT: PHI NGỰA Mông Lợi Chung Nhong nhong nhong nhong Ngựa phi nhanh nhanh Ngựa gỗ xinh đẹp Cùng em chơi ngoan.
|
|
THƠ: GÀ GÁY Phạm Hổ Thấy trời đã sáng Gà gáy ó o Đua nhau gà gáy Gà gáy thật to Ò ó o o… |
THƠ: CHIM HÓT Phạm Hổ Chim hot líu lo Chào cô! Chào cô! Chim kêu ríu rít Thích! Thích! Thích! Thích!
|
|
TRUYỆN: CON CÁO
Nguyễn Thị Thảo
Trên bãi cỏ xanh, chú Gà con đang kiếm ăn. Một con Cáo rón rén đến gần chỗ Gà con. Chợt thấy Cáo, Gà con kêu thất thanh:
- Chiếp! Chiếp! Sợ khiếp, sợ khiếp!
Cáo liền xông ra đuổi bắt Gà con.
Gà mẹ chạy đến đánh Cáo và kêu to:
- Cục ta cục tác! Cáo ác! Cáo ác!
Nghe có Cáo ác, chó Cún chạy ra sủa vang:
- Gâu, gâu. Cáo đâu, Cáo đâu?
Mèo Hoa cũng chạy ra kêu:
- Meo meo, đuổi theo, đuổi theo.
Thế rồi, nghe tiếng Gà con kêu, Gà mẹ chạy ra đuổi Cáo, Chó Cún chạy ra đuổi Cáo, Mèo Hoa cũng chạy ra đuổi Cáo.
Cáo sợ quá, nó cụp đuôi chạy biến vào rừng.
THƠ - TRUYỆN - BÀI HÁT (NHÓM 25-36 THÁNG)
TRUYỆN: CHÚ VỊT XÁM
Lê Thu Hương sưu tầm
Vịt mẹ dẫn đàn vịt con đi chơi. Trước khi đi, Vịt mẹ dặn:
- Các con phải đi theo mẹ, theo đàn, không được tách ra đi một mình mà con Cáo ăn thịt đấy!
Đàn vịt con vâng dạ rối rít. Nhưng vừa ra khỏi cổng làng, chú Vịt Xám đã quên ngay lời mẹ dặn. Chú lẻn đi chơi một mình, lang thang hết nơi này đến nơi khác. Cuối cùng, chú đến một cái ao có rất nhiều tôm cá.
Đứng trên bờ nhìn xuống, chú thấy từng đàn cá bơi lội tung tăng dưới nước, thỉnh thoảng một con tôm cong mình nhảy tanh tách. Thích quá, chú nhảy xuống mò lấy mò để. Lúc ăn đã gần no, chú mới nhìn lên nhưng chẳng thấy Vịt mẹ đâu cả. Hoảng sợ, chú nhảy lên bờ gọi mẹ ầm ĩ:
- Vít… vít …vít…
Gần đấy, có một con Cáo đang ngủ, nghe tiếng Vịt kêu, Cáo liền nhỏm dậy. Nó lẩm bẩm:
- Chà, thịt vịt non ngon lắm đây! Hôm nay mình đã được một bữa thịt vịt thật là ngon.
- Nói rồi, Cáo đi nhanh ra phía bờ ao. Khi Cáo vừa đến nơi thì cũng là lúc Vịt mẹ tìm thấy Vịt Xám. Trông thấy Cáo, Vịt mẹ vỗi dẫn Vịt Xám nhảy “tùm” xuống ao. Thế là Vịt Xám thoát chết. Từ đấy, Vịt Xám không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn
BÀI HÁT: CHÚ MÈO
Chu Minh
Chú mèo là bạn em
Khi vui chú kêu meo meo
Chú mèo là bạn em
Khi buồn chú kêu mèo mèo…
BÀI HÁT: ĐÀN VỊT CON
Mộng Lân
Đàn vịt con ra bờ ao, nối đuôi theo chân mẹ
Đàn vịt con nhớ nhé!
Chớ có rẽ ngang, nhớ đi thẳng hàng
Chớ có rẽ ngang, nhớ đi thẳng hàng.
BÀI HÁT: GÀ TRỐNG, MÈO CON VÀ CÚN CON
Thế Vinh
Nhà em có con gà trống, mèo con và cún con
Gà trống gáy ò ó o
Mèo con luôn rình bắt chuột
Cún con chăm canh gác nhà.
BÀI HÁT: CON CÒ CÁNH TRẮNG
Xuân Giao
Con cò cánh trắng bay vào giấc mơ
Bé ngoan bé ngủ thấy bao cánh cò.
Con cò cánh trắng bay vào giấc mơ
Bé ngoan bé ngủ thấy bao cánh cò.
THƠ: CON CUA
Trần Mạnh Hảo
Con cua tám cẳng
Nghênh ngang hai càng
Đeo chiếc yếm trắng
Dạo chơi đồng làng.
THƠ: CÁ VÀNG
Nguyên Bảo
Con cá vàng
Quàng khăn lụa
Giữa nước trong
Cùng bạn múa.
ĐỒNG DAO: CON VOI
Con vỏi con voi
Cái vòi đi trước
Hai chân trước đi trước
Hai chân sau đi sau
Còn cái đuôi đi sau rốt
Tôi xin kể nốt
Cái chuyện con voi.
THƠ – TRUYỆN – BÀI HÁT (KHỐI MẦM)
|
BÀI HÁT |
|
|
CẢ NHÀ THƯƠNG NHAU Phan Văn Minh Ba thương con vì con giống mẹ Mẹ thương con vì con giống ba Cả nhà ta cùng yêu thương nhau Xa là nhớ gần nhau là cười. |
MẸ YÊU KHÔNG NÀO Lê Xuân Thọ Con cò bé bé nó đậu cành tre Đi không hỏi mẹ biết đi đường nào Khi đi em hỏi, khi về em chào Miệng em chúm chím mẹ yêu không nào. |
|
CHIẾC KHĂN TAY Văn Tấn Chiếc khăn tay mẹ may cho em Trên cành hoa mẹ thêu con chim Em sướng vui có chiếc khăn xinh đẹp Lau bàn tay em giữ sạch hàng ngày. |
CHÁU YÊU BÀ Xuân Giao Bà ơi bà cháu yêu bà lắm Tóc bà trắng màu trắng như mây Cháu yêu bà cháu nắm bàn tay Khi cháu vâng lời cháu biết bà vui. |
|
BÀI THƠ |
|
LẤY TĂM CHO BÀ Định Hải Cô giáo dạy cháu về nhà Ăn xong nhớ lấy cho bà cái tăm Nhưng bà đã rụng hết răng Cháu không còn được lấy tăm cho bà Cháu đi rót nước bưng ra Chè thơm hương tỏa khắp nhà vui vui. |
|
VƯỜN CỔ TÍCH Phùng Ngọc Hùng Có một vườn cổ tích Có một vườn cổ tích Trong túi áo của bà Trong túi áo của bà Ai ngoan được bà tặng Ngày xửa ngày xưa ấy Dẫn về cùng xưa xa. Đến bây giờ bước ra…
|
|
DỖ EM Thùy Dung Mẹ bé đi làm vắng Lúc nào bé đòi nghịch Bé ở nhà với em Em lấy cho đồ chơi Em múa cho bé xem Lúc nào bé ngủ rồi Võng đu cho bé thích Em buông màn cho bé. |
TRUYỆN: NHỔ CỦ CẢI
Phỏng theo truyện của Nga
Ngày xửa, ngày xưa có hai ông bà già và một cô cháu gái sống trong ngôi nhà bằng gỗ bên cạnh khu vườn xinh xắn. Trong nhà còn có một con Chó, một con Mèo và một chú Chuột nhắt.
Vào mùa thu, ông già mang về một cây củ cải nhỏ và trồng trong vườn. Ngày ngày, ông ra sức chăm chút cho cây. Sáng nào ông cũng cho cây cải uống một gáo nước. Chiều nào ông cũng bắt sâu, nhổ cỏ cho cây. Cây cải cũng không phụ lòng tốt của ông, nó lớn nhanh như thổi. Chẳng bao lâu nó trở thành một cây cải khổng lồ, to chưa từng thấy
Một buổi sáng, ông già ra vườn định nhổ củ cải về cho bà già và cháu gái. Ông nhổ mãi, nhổ mãi mà cây cải không hề nhúc nhích.
Ông gọi bà già: “Bà già ơi! Mau lại đây! Mau giúp tôi nhổ củ cải!”Bà già liền chạy lại, bà túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi vẫn không được.
Bà già gọi cháu gái: “Cháu gái ơi! Mau lại đây! Mau giúp bà nhổ củ cải!” Cháu gái liền chạy lại kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi chẳng ăn thua gì.
Cháu gái gọi Chó con: “Chó con ơi! Mau lại đây! Mau giúp tôi nhổ củ cải!”
Chó con chạy lại ngậm lấy bím tóc của cháu gái. Cháu kéo áo bà ba, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Kéo mãi nhổ mãi cây cải vẫn nằm ì ra. Mèo con gọi Chuột nhắt: “Chuột nhắt ơi! Mau lại đây!Mau giúp tôi nhổ củ cải!”.
Chuột nhắt chạy lại, bám đuôi Mèo, Mèo cắn đuôi Chó, Chó ngậm bím tóc cháu gái, cháu gái kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Một, hai, ba... Cây cải gan lì đã bị kéo lên khỏi mặt đất.
Tất cả sung sướng, nhảy múa quanh cây cải:
“ Nhổ cải lên! Nhổ cải lên!
Ái chà chà! Lên được rồi!”
THƠ - TRUYỆN - BÀI HÁT (KHỐI CHỒI)
|
THƠ: VÌ CON Mẹ dạy con tập đi Mẹ giống như cô giáo
|
|
|
THƠ: LỜI CHÀO Đi về con chào mẹ Làm mát ruột cả nhà Ra vườn cháu chào bà Đẹp hơn mọi bông hoa Ông làm việc trên nhà Cháu kính yêu trao tặng Cháu lên chào ông ạ! Chỉ những người đi vắng Lời chào thân thương quá Cháu không được tặng chào.
|
|
|
THƠ: BÀN TAY CÔ GIÁO Định Hải Bàn tay cô giáo Hai bàn tay cô Tết tóc cho em Dạy em múa dẻo Về nhà mẹ khen Hai bàn tay cô Tay cô đến khéo! Dạy em đến khéo Bàn tay cô giáo Cô dắt em đi Vá áo cho em Trên đường tới lớp Như tay chị cả Đường đẹp quê hương Như tay mẹ hiền Đường dài đất nước.
|
|
|
THƠ: EM YÊU NHÀ EM Đoàn Thị Lam Luyến Chẳng đâu bằng chính nhà em, Có đàn chim sẻ bên thềm líu lo. Có nàng gà mái hoa mơ, Cục ta, cục tác khi vừa đẻ xong. Có bà chuối mật lưng ong, Có ông ngô bắp râu hồng như tơ. Có ao muống với cá cờ, Em là chị Tấm đợi chờ Bống lên. Có đầm ngào ngạt hoa sen, Ếch con học nhạc, Dế Mèn ngâm thơ. Dù đi xa thật là xa, Chẳng đâu vui được như nhà của em.
|
|
|
BÀI HÁT |
|
|
MẸ ĐI VẮNG Mẹ đi vắng, mẹ đi vắng, Con sang chơi nhà bạn í a… Con cầm cây đàn con hát, Con cầm cây đàn con hát. Hát cho mẹ về với con, Hát cho mẹ về với con.
|
NHÀ CỦA TÔI Thu Hiền Đố bạn biết, đó là nhà của ai? Tôi trả lời, đó là nhà của tôi. Ngôi nhà đó rất gần gũi yêu thương Ngôi nhà đó chính là nhà của tôi. |
|
MÚA CHO MẸ XEM Xuân Giao Hai bàn tay của em đây em múa cho mẹ xem Hai bàn tay của em như hai con bướm xinh xinh. Khi em đưa tay lên là bướm xinh bay múa Khi em giơ tay xuống là con bướm đậu trên cành hồng.
|
|
TRUYỆN: TÍCH CHU
(Phỏng theo sự tích chim cu)
Ngày xưa, có một cậu bé tên là Tích Chu. Vì bố mẹ mất sớm nên Tích Chu sống cùng với bà.
Hằng ngày, bà phải làm việc quần quật để kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức ăn ngon bà cũng nhường cho Tích Chu. Những đem hè nóng bức, bà thường thức để quạt cho Tích Chu ngủ.
Thế nhưng Tích Chu lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong chơi. Vì làm việc vất vả, ăn uống kham khổ nên bà bị ốm. Tích Chu mải rong chơi với bạn bè, chẳng ở nhà chăm sóc bà.
Một buổi trưa, trời nóng bức, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá, liền gọi:
- Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cả cổ rồi!
Bà gọi một lần… hai lần… rồi ba lần… nhưng vẫn không thấy Tích Chu trả lời. Mãi sau, Tích Chu thấy đói mới chạy về nhà để kiếm cái ăn.
Tích Chu hết sức ngạc nhiên khi thấy bà đã hóa thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:
- Bà ơi, bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà. Bà ơi!
- Cúc… cu… cu! Cúc… cu… cu! Chậm mất rồi cháu ạ! Bà khát quá không chịu nổi, phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây! Bà không về nữa đâu!
Nói rồi, chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu vội chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng, Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:
- Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà.
Cháu sẽ giúp đỡ bà. Cháu sẽ không làm cho bà buồn nữa!
- Cúc… cu… cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!
Nghe chim nói, Tích Chu òa lên khóc. Tích Chu thương bà và hội hận vô cùng. Giữa lúc đó, một bà tiên hiện ra và nói với Tích Chu:
- Nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà uống. Đường đến suối xa lắm, cháu có đi được không?
Nghe bà tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên rồi hăng hái đi ngay.
Trải qua nhiều ngày đêm lăn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà của Tích Chu đã trở lại thành người và về sống cùng với Tích Chu.
Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương, chăm sóc bà và không bao giờ làm bà phiền lòng nữa.
