CHÚC MỪNG SINH NHẬT CÁC BÉ SINH TRONG THÁNG 7

Cập nhật bởi Administrator - theo
Vào ngày 02/07/2015 - 09:46:17 AM

CHÚC MỪNG SINH NHẬT BÉ - THÁNG 6.2015

Cập nhật bởi Administrator - theo
Vào ngày 27/06/2015 - 04:09:26 PM

CHÚC MỪNG SINH NHẬT CÁC BÉ CÓ NGÀY SINH TRONG THÁNG 6:

   BÉ PHẠM NGỌC NHƯ BẢO - 30.6.2012

   BÉ ĐẶNG GIA KHANG - 15.6.2011

   BÉ LÊ NHÃ KỲ - 29.6.2011

   BÉ VÕ TRƯỜNG GIANG - 20.6.2011

   BÉ TRẦN LÊ TRÚC MY - 25.6.2011

Chúc các bé vui tươi trong ngày sinh nhật của mình nhé!

XEM HÌNH ẢNH VÀ VIDEO HOẠT ĐỘNG CỦA TRƯỜNG

Cập nhật bởi Administrator - theo
Vào ngày 27/06/2015 - 04:08:47 PM

QUÝ PHỤ HUYNH XEM THÊM TRONG FACEBOOK CỦA TRƯỜNG CÓ TÊN: Mầm Non Thần Đồng

Xin cảm ơn!

MỘT NGÀY CỦA BÉ Ở TRƯỜNG

Cập nhật bởi Administrator - theo
Vào ngày 16/06/2015 - 12:22:49 PM

BÀI HÁT-THƠ-TRUYỆN KHỐI CHỒI + LÁ (THÁNG 5)

Cập nhật bởi Administrator - theo
Vào ngày 22/07/2014 - 04:04:56 PM

*KHỐI LÁ 

 

BÀI HÁT: CHÁU VẪN NHỚ TRƯỜNG MẦM NON

                      Hoàng Lân

 

Bầu trời như xanh hơn, hoa lá như tươi hơn.

Hôm nay sân trường muôn sắc tươi màu.

Tạm biệt trường mẫu giáo cháu nhớ có sân trường,

Cháu nhớ từng hàng cây nhớ bàn nghế thân yêu.

Bầu trời như xanh hơn, hoa lá như tươi hơn.

Hôm nay tưng bừng náo nức trong lòng.

Mùa hè này đã lớn, cháu sắp vào lớp một

Vẫn nhớ trường mầm non cô dạy cháu lớn khôn.

 

BÀI HÁT: QUÊ HƯƠNG TƯƠI ĐẸP

                          Anh Hoàn

 

Quê hương em biết bao tươi đẹp.

Đồng lúa xanh núi rừng ngàn cây.

Khi mùa xuân thắm tươi đang trở về.

Ngàn lời ca vui mừng chào đón.

Thiết tha tình quê hương .

 

BÀI HÁT: YÊU HÀ NỘI

      Bảo Trọng

 

Yêu Hà Nội Cháu yêu Hà Nội.

Yêu mẹ cha , yêu mái nhà thân thiết.

Bạn bè vui cô giáo hiền

Nơi đây có bao nhiêu người cháu yêu.

Yêu bờ hồ có Tháp Rùa xinh .

Sông Hồng reo cho bốn mùa tươi thắm.

Vào trong lăng thăm Bác Hồ

Nơi đây có bao nhiêu người mến yêu.

 

BÀI HÁT: NHỚ GIỌNG HÁT BÁC HỒ

                                     Nhạc: Thanh Trúc

                                     Lời: Tạ Hữu Yên

 

Một ngày vui theo tay Bác

Cháu hát vang bài kết đoàn

Giọng Bác Hồ như suối ngọt

Giọng cháu thanh như chim hót

A! Cháu cùng Bác hòa giọng hát một bài ca

Bác đi xa, nay Bác đã đi xa

Nhưng giọng hát còn vang mãi trong lòng cháu thơ.

 

THƠ: NGÔI NHÀ

                        Tô Hà

 

Em yêu nhà em                      Mái vàng thơm phức

Hàng xoan trước ngõ              Rạ đầy sân phơi

Hoa xao xuyến nở                  Em yêu ngôi nhà

Như mây từng chùm               Gỗ tre mộc mạc

Em yêu tiếng chim                 Như yêu đất nước

Đầu hồi lảnh lót                      Bốn mùa chim ca.

 

 

 

THƠ: ẢNH BÁC

           Trần Đăng Khoa  

                                      

Nhà em treo ảnh Bác Hồ.

Bên trên là một lá cờ đỏ tươi

Ngày ngày Bác mỉm miệng cười.

Bác nhìn các cháu vui chơi trong nhà.

Ngoài sân có mấy con gà.

Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi.

Em nghe như Bác dạy lời

Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa

Trồng rau, quét bếp, đuổi gà

Thấy tàu bay Mỹ, nhớ ra hầm ngồi

Bác lo bao việc trên đời.

Ngày ngày Bác vẫn tươi cười với em.

 

TRUYỆN: SỰ TÍCH HỒ GƯƠM

                                         Thu Thủy

 

Vào thời giặc Minh đặt ách đô hộ ở nước Nam, chúng coi dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược, thiên hạ căm giận chúng đến xương tủy. Bấy giờ ở vùng Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy chống lại chúng, nhưng trong buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần nghĩa quân bị thua. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn thanh gươm thần để họ giết giặc.

   Hồi ấy, ở Thanh Hóa có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. Khi kéo lưới lên, chàng thấy nằng nặng, trong bụng mừng thầm, chắc là có cá to. Nhưng khi thò tay vào bắt cá, Thận chỉ thấy có một thanh sắt; chàng vứt luôn xuống nước, rồi lại thả lưới ở một chỗ khác.

   Lần thứ hai cất lưới lên cũng thấy nặng tay; Thận không ngờ thanh sắt vừa rồi lại chui vào lưới mình. Chàng lại nhặt lên và ném xuống sông. Lần thứ ba, lại vẫn thanh sắt ấy mắc vào lưới. Lấy làm quái lạ, Thận đưa lại mồi lửa nhìn xem. Bỗng chàng reo lên:

   - Ha ha! Một lưỡi gươm!

   Về sau Thận gia nhập đoàn quân khởi nghĩa Lam Sơn. Chàng hăng hái gan dạ không nề nguy hiểm. Một hôm chủ tướng Lê Lợi cùng mấy người tùy tòng đến nhà Thận. Trong túp lều tối om, thanh sắt hôm đó tự nhiên sáng rực lên ở xó nhà. Lấy làm lạ, Lê Lợi cầm lấy xem và thấy có hai chữ "Thuận Thiên" khắc sâu vào lưỡi gươm. Song tất cả mọi người vẫn không biết đó là  báu vật.

   Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi  và các tướng chạy tháo thân mỗi người một ngả. Lúc đi qua một khu rừng, Lê Lợi bỗng thấy một ánh sáng lạ trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc. Nhớ đến lưỡi gươm ở nhà Lê Thận, Lê Lợi rút lấy chuôi giắt vào lưng.

   Ba ngày sau, Lê Lợi gặp lại tất cả các bạn trong đó có Lê Thận. Lê Lợi mới đem chuyện bắt được chuôi gươm kể lại cho mọi người nghe. Khi đem tra gươm vào chuôi thì vừa như in.

   Lê Thận nâng gươm lên ngang đầu nói với Lê Lợi:

   - Ðây là Trời có ý phó thác cho minh công làm việc lớn. Chúng tôi nguyện đem xương thịt của mình theo minh công, cùng với thanh gươm thần này để báo đền Tổ quốc!

   Từ đó nhuệ khí của nghĩa quân ngày một tăng tiến. Trong tay Lê Lợi, thanh gươm thần tung hoành khắp các trận địa, làm cho quân Minh bạt vía. Uy thanh của nghĩa quân vang khắp nơi. Họ không phải trốn tránh như trước mà xông xáo đi tìm giặc. Họ không phải ăn uống khổ cực như trước nữa, đã có những kho lương của giặc mới cướp được tiếp tế cho họ. Gươm thần đã mở đường cho họ đánh tràn ra mãi, cho đến lúc không còn bóng một tên giặc trên đất nước.

   Một năm sau khi đuổi giặc Minh, một hôm Lê Lợi - bấy giờ đã làm vua - cưỡi thuyền rồng dạo quanh hồ Tả Vọng trước kinh thành. Nhân dịp đó, Long Quân sai rùa vàng lên đòi lại thanh gươm thần. Khi chiếc thuyền rồng tiến ra giữa hồ, tự nhiên có một con rùa lớn nhô đầu và mai lên khỏi mặt nước. Theo lệnh vua, thuyền đi chậm lại. Ðứng ở mạn thuyền, vua thấy lưỡi gươm thần đeo bên người tự nhiên động đậy. Con rùa vàng không sợ người, nhô đầu lên cao nữa và tiến về phía thuyền vua. Nó đứng nổi trên mặt nước và nói: "Xin bệ hạ hoàn gươm lại cho Long Quân!".

   Vua rút gươm quẳng về phía rùa vàng. Nhanh như cắt, rùa há miệng đớp lấy thanh gươm và lặn xuống nước. Gươm và rùa đã chìm đáy nước, người ta vẫn còn thấy vật gì sáng le lói dưới mặt hồ xanh.

   Từ đó hồ Tả Vọng bắt đầu mang tên là hồ Gươm hay hồ Hoàn Kiếm.

                                                                                                                                    

 

*KHỐI CHỒI

BÀI HÁT: NHỚ ƠN BÁC

                  Phan Đình Điểu 

 

Ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Minh.

Ai yêu Bác Hồ Chí Minh bằng chúng em nhi đồng,

A! Có Bác Hồ đời em được ấm no.

Chúng em múa ca càng nhớ công ơn Bác Hồ.

Hứa với Bác Hồ rằng cháu sẽ chăm ngoan

Cháu xin kính dâng ngàn đóa hoa lên Bác Hồ.

 

BÀI HÁT: YÊU HÀ NỘI

               Bảo Trọng 

 

Yêu Hà Nội Cháu yêu Hà Nội.

Yêu mẹ cha , yêu mái nhà thân thiết.

Bạn bè vui cô giáo hiền

Nơi đây có bao nhiêu người cháu yêu.

Yêu bờ hồ có Tháp Rùa xinh .

Sông Hồng reo cho bốn mùa tươi thắm.

Vào trong lăng thăm Bác Hồ

Nơi đây có bao nhiêu người mến yêu.

 

BÀI HÁT: TRƯỜNG EM

                      Phạm Đức Lộc 

 

Trường em lợp ngói đỏ bên hàng cây xanh xanh

Ngày ngày vang tiếng hát thiết tha yêu hòa bình

Chúng em thi nhau viết thật đẹp tên Bác Hồ

Chúng em thi nhau vẽ ngôi sao trên lá cờ.

 

BÀI HÁT: LÁ CỜ NHỎ

                       Việt Phương 

 

Rợp trời cờ đỏ sao vàng là cờ nước Việt Nam

Ngôi sao năm cánh gió tung bay trên nền trời, trên nền trời xanh

Em yêu cờ Việt Nam

Em yêu cờ Việt Nam màu đỏ cờ vàng sao là cờ nước Việt Nam.

 

THƠ: HOA QUANH LĂNG BÁC

                                     Nguyễn Bao 

 

Hoa ban xòe cánh trắng              Xuân tươi sắc hoa đào

Lan tươi màu nắng vàng             Hè về sen tỏa ngát

Cành hồng khoe nụ thắm            Như bao người đứng gác

Bay làn hương dịu dàng              Thay phiên nhau đêm ngày

Mùa đông đẹp hoa mai               Hoa nở quanh lăng Bác

Cúc mùa thu thơm mát               Suốt bốn mùa hương bay.

 

 

 

THƠ: EM VẼ BÁC HỒ

                           Thy Ngọc 

 

Em vẽ Bác Hồ              Chỉ vờn nhè nhẹ

Trên tờ giấy trắng        Em vẽ Bác bế

Em vẽ vầng trán           Hai cháu hai tay

Trán Bác Hồ cao           Cháu Bắc bên này

Em vẽ tóc râu               Cháu Nam bên ấy…

 

TRUYỆN: CHUYỆN ÔNG GIÓNG

                    Truyện Cổ Tích Việt Nam 

 

       Chuyện kể rằng: vào đời Hùng Vương thứ 6, ở làng Gióng có hai vợ chồng ông lão chăm làm ăn và có tiếng là phúc đức. Hai ông bà ao ước có một đứa con. Một hôm bà ra đồng trông thấy một vết chân to quá, liền đặt bàn chân mình lên ướm thử để xem thua kém bao nhiêu. Không ngờ về nhà bà thụ thai và mười hai tháng sau sinh một thằng bé mặt mũi rất khôi ngô. Hai vợ chồng mừng lắm. Nhưng lạ thay! Ðứa trẻ cho đến khi lên ba vẫn không biết nói, biết cười, cũng chẳng biết đi, cứ đặt đâu thì nằm đấy.

Bấy giờ có giặc Ân đến xâm phạm bờ cõi nước ta. Thế giặc mạnh, nhà vua lo sợ. Bèn truyền cho sứ giả đi khắp nơi tìm người tài giỏi cứu nước. Ðứa bé nghe tin, bỗng dưng cất tiếng nói: "Mẹ ra mời sứ giả vào đây". Sứ giả vào, đứa bé bảo: "Ông về tâu vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt, ta sẽ phá tan lũ giặc này".

Sứ giả vừa kinh ngạc, vừa mừng rỡ, vội vàng về tâu vua. Nhà vua truyền cho thợ ngày đêm làm gấp những vật chú bé dặn.

Càng lạ hơn nữa, sau hôm gặp sứ giả, chú bé lớn nhanh như thổi. Cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa mặc xong đã căng đứt chỉ. Hai vợ chồng làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi con, thành thử phải chạy nhờ bà con, hàng xóm. Bà con đều vui lòng gom góp gạo thóc nuôi chú bé, vì ai cũng mong chú giết giặc, cứu nước.

Giặc đã đến chân núi Trâu. Thế nước rất nguy, người người hoảng hốt. Vừa lúc đó, sứ giả đem ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt đến. Chú bé vùng dậy, vươn vai một cái bỗng biến thành một tráng sĩ mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt. Tráng sĩ bước lên vỗ vào mông ngựa. Ngựa hí dài mấy tiếng vang dội. Tráng sĩ mặc áo giáp, cầm roi nhảy lên mình ngựa. Ngựa phun lửa, tráng sĩ thúc ngựa phi thẳng đến nơi có giặc, đón đầu chúng đánh giết hết lớp này đến lớp khác, giặc chết như rạ. Bỗng roi sắt gẫy. Tráng sĩ bèn nhổ những cụm tre cạnh đường quật vào giặc. Giặc tan vỡ. Ðám tàn quân giẫm đạp nhau chạy trốn, tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc. Thánh Gióng về nhà dập đầu lạy mẹ, tạ ơn công nuôi dưỡng sinh thành rồi lên đỉnh núi cởi giáp sắt bỏ lại,cả người lẫn ngựa từ từ bay về trời…

Vua nhớ công ơn, không biết lấy gì đền đáp, phong là Phù Ðổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay ở quê nhà.

Hiện nay vẫn còn đền thờ ở làng Phù Ðổng, tục gọi là làng Gióng. Mỗi năm đến tháng tư làng mở hội to lắm. Người ta kể rằng những bụi tre đằng ngà ở huyện Gia Bình vì ngựa phun lửa bị cháy mới ngả mầu vàng óng như thế, còn những vết chân ngựa nay thành những hồ ao liên tiếp. Người ta còn nói khi ngựa thét lửa, lửa đã thiêu cháy một làng, cho nên làng đó về sau gọi là làng Cháy .